Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

hoài tưởng những người thầy đã mất của tôi.

 

Những người thầy của tôi, dẫn giải học tập, hoặc giảng dạy thời Tây học, đều đã mất! Nhưng các Cụ đã để lại những dòng nhật ký trằn trọc về giáo dục thời ta, thời mà các Cụ gắn bó với giáo dục ở những vị trí giảng dạy, hay quản lý. Từ những dòng nhật ký đó, đã để lại trong tôi nhiều suy ngẫm, để nay gạn lọc viết ra san sớt cùng bạn đọc!    Chúng tôi được học trót vào thời Tây, rồi sau này làm nghề giáo vào thời Ta. Thôi khỏi phải nhắc lại thời Tây chúng tôi đã được dạy như thế nào?! Để làm được một nhà giáo ở thời Ta, chúng tôi đã phải qua bao xâu xé về tư tưởng, từ việc phải thích ứng với không ít những quan niệm làm người rất mới lạ, đến việc phải hấp thu những chủ trương chính sách của nền giáo dục mới liền đổi thay. Chúng tôi cũng tinh thần được rằng, mình cần phải quen với một nền giáo dục đại chúng, từng bước được phổ cập dần qua các cấp học! Quy mô giáo dục đã phát triển quá nhanh, nó tuồng như không xứng với nền kinh tế. nên mà hàng ngũ nhà giáo tăng nhanh về số lượng, cũng có nghĩa là  đời sống cũng như chất lượng nhà giáo ngày một sút giảm!     Nhưng trong lịch sử, cũng như thực tại việc dạy người, trong mỗi môn học, tự nó thường phân chia người học thành nhiều loại, loại có học có hơn, loại học để biết, loại học để thành tài… Vấn đề ở chỗ, nó cần được phân loại và đánh giá chính xác, để người học hiểu mình, hiểu bạn, từ đó biết chọn lọc cho mình những quyết định ăn nhập trong mai sau. Giáo dục đại chúng, hay phổ cập, nhằm làm cho mọi người đều được thụ hưởng giáo dục, nhưng phổ cập đến đâu, và phải làm sao kế thừa và phát triển được giáo dục tinh hoa?! Rồi đáng ra giáo dục cần phải đánh giá xác thực được năng lực của mỗi cá nhân chủ nghĩa, phê chuẩn mỗi lớp học, mỗi môn học. Nhưng tiếc thay, nhiều tác động khác nhau trong một thời kì dài, đã phá hủy tận gốc quy trình này! Điều đó dẫn đến nhiều cá nhân chủ nghĩa, đã ngồi sai vị trí công việc của mình, chưa kể tệ lậu bằng cấp hoành hành!     Trong một nền giáo dục, khởi đầu còn vô cùng yếu ớt-mong manh như ở ta, đáng ra cần phải đầu tiên, kiện toàn xây đắp cho giáo dục tinh hoa, để tạo ra nguồn nhân lực chất lượng cao thực sự cho tầng lớp, thì người ta lại đi đại chúng hóa giáo dục tinh hoa. Điều này khiến cho từng lớp tinh hoa, như “bọc đường bị pha loãng”, mà cố Bộ trưởng bộ Đại học Tạ Quang Bửu (1910–1986), đã từng than thở tại mùa tuyển sinh năm 1971. Nguy hại hơn, người ta đã “đại chúng hóa bằng cấp cao”, như để bổ sung cho xã hội tinh hoa. Có lẽ do giáo dục tinh hoa không được đánh giá đầy đủ và bị xem nhẹ, nên nó như bị trở thành giáo dục đại chúng, nếu không muốn nói, là người ta như đã “kéo” giáo dục tinh hoa xuống mặt bằng của giáo dục đại chúng (!) Và như một hệ quả tất yếu, cho đến bữa nay, một nền giáo dục chưa trưởng thành, với hàng ngũ tinh hoa mỏng xốp!    Bởi từng lớp tinh hoa như “bọc đường bị pha loãng”, nên rất khó tìm được đúng người đáp ứng những vị trí trọng yếu! nên mỗi lần chuẩn bị cho cách tân giáo dục, là một lần xã hội được chứng kiến một cảnh hỗn mang. Và một hiện tượng không hiếm là, bất chấp năng lực bản thân và thực tiễn, để làm liều, để nhoi lên những vị trí vượt quá khả năng bằng mọi giá. Rồi những phụ huynh bắt ép con cái học hành quá đỗi, hay chạy đua cho con vào những nơi học hành quá sức với trẻ… Tất cả những cảnh rối loạn như thế, phải chăng cũng là những hậu quả của một nền giáo dục chưa trưởng thành-đã sản sinh ra những lớp người mãi mãi không trưởng thành-không thể tự lượng sức mình với lòng tham không giới hạn.    Có nhiều điều thế hệ chúng tôi đã nhìn thấy trước kết cục của nó. Chúng tôi có bị nhầm không khi cho rằng, những lớp người của ngày hôm nay, những lớp người-con đẻ của một nền giáo dục chưa trưởng thành, đang làm những việc quá sức của họ. Mâu thuẫn giữa một bên là sự non yếu của nhiều đời hôm nay về nhiều mặt, với những khát khao về những điều đã và đang hiển hiện trước mắt họ-những nền giáo dục văn minh và từng trải. Rằng sự thực khoảng cách là quá lớn, chẳng thể vượt qua một sớm một chiều, mà có khi phải tính bằng thế kỷ.    Bởi vậy, một điều rất quan trọng là, họ cần phải nhìn ra những mặt hạn chế của nhiều đời, cũng như hoàn cảnh của tổ quốc,  để biết cái gì mà những đời bữa nay có thể làm được, và những gì không thể làm được vào từng  thời điểm. Chưa kể liệu có phải chăng, lợi ích băng nhóm, cùng với sức hút của đồng tiền, cộng với lòng khát khao sự thay đổi của dân chúng, đã xô đẩy giang san đến với những cuộc chơi đầy phưu lưu mạo hiểm, trong đó có ngành giáo dục-những năm qua. Mà hơn bao giờ hết những người chân chính và những người cầm cân nảy mực cần phải tỉnh táo để nhìn nhận và tháo gỡ.    Chúng tôi có lạc hậu không khi cho rằng, muốn cách tân gì thì canh tân, nhưng trước tiên cần phải cải cách hệ thống giáo dục, cách tân các nhà quản lý, các nhà giáo, phải làm cho môi trường giáo dục trong sạch, trước đã. Lương thầy còn thấp, ngân sách không đủ, thì nên chăng có thể thu tiền học phí, và những gia đình nghèo khổ thì nhà nước có thể giúp họ chi trả tiền học phí… Và hãy nỗ lực để sớm tạo ra một vài cơ sở đào tạo thật sự chất lượng, để đào tạo ra những nòng cốt cho giáo dục.    Bất kỳ một cuộc cải cách lớn nào muốn thành công, thì ngoài yếu tố thiên thời-địa lợi-nhân hòa, còn cần phải có một người tổng chỉ huy xuất sắc, bên cạnh đó là những tướng lĩnh tài ba-chịu dấn thân và hy  sinh…  Thử hỏi hiện nay chúng ta đã hội  đủ những yếu tố này chưa?! Gần đây chúng tôi hay nghe thấy  “đã đến lúc…” thế  này,  “đã đến lúc…” thế  kia… mà giật mình. Từ  nhỏ chúng tôi sớm được tiếp xúc với văn minh phương Tây và rất háo hức được áp dụng vào ta, sau này mới biết là mình quá nông nổi.    chừng như mỗi dân tộc đều có một số mệnh riêng, mà chính văn hóa và tính cách của họ đã tạo nên mệnh riêng ấy. Những dân tộc vĩ đại, do văn hóa và tính cách của họ, nên thời đại nào họ cũng sản sinh ra những nhân tài kiệt xuất, những nhân cách lớn, những lớp người đầy khát vọng kiến tạo dân tộc mình… vì vậy họ đã luôn đi đúng hướng. Bởi thế họ luôn là những dân tộc tiên tiến của nhân loại.    Chúng tôi tin rằng biết đánh giá đúng dân tộc mình, với quyền lợi của đất nước được đặt cao hơn tất cả, dân chủ và khoa học, biết kiên nhẫn và lắng nghe…, biết đặt ra những mục tiêu thích hợp và khả thi, thì mọi điều có thể dần được tháo gỡ!

hoài tưởng những người thầy đã mất của tôi.

 

Những người thầy của tôi, kinh qua học tập, hoặc giảng dạy thời Tây học, đều đã mất! Nhưng các Cụ đã để lại những dòng nhật ký trăn trở về giáo dục thời ta, thời mà các Cụ gắn bó với giáo dục ở những vị trí giảng dạy, hay quản lý. Từ những dòng nhật ký đó, đã để lại trong tôi nhiều nghĩ ngợi, để nay sàng lọc viết ra san sẻ cùng bạn đọc!    Chúng tôi được học trót vào thời Tây, rồi sau này làm nghề giáo vào thời Ta. Thôi khỏi phải nhắc lại thời Tây chúng tôi đã được dạy như thế nào?! Để làm được một nhà giáo ở thời Ta, chúng tôi đã phải sang trọng bao giằng xé về tư tưởng, từ việc phải thích nghi với không ít những quan niệm làm người rất mới lạ, đến việc phải tiếp thụ những chủ trương chính sách của nền giáo dục mới thẳng băng thay đổi. Chúng tôi cũng ý thức được rằng, mình cần phải quen với một nền giáo dục đại chúng, từng bước được phổ cập dần qua các cấp học! Quy mô giáo dục đã phát triển quá nhanh, nó tuồng như không tương xứng với nền kinh tế. bởi vậy mà đội ngũ nhà giáo tăng nhanh về số lượng, cũng có nghĩa là  đời sống cũng như chất lượng nhà giáo ngày một giảm sút!     Nhưng trong lịch sử, cũng như thực tại việc dạy người, trong mỗi môn học, tự nó thường phân chia người học thành nhiều loại, loại có học có hơn, loại học để biết, loại học để thành tài… Vấn đề ở chỗ, nó cần được phân loại và đánh giá chính xác, để người học hiểu mình, hiểu bạn, từ đó biết chọn lựa cho mình những quyết định thích hợp trong tương lai. Giáo dục đại chúng, hay phổ cập, nhằm làm cho mọi người đều được thụ hưởng giáo dục, nhưng phổ cập đến đâu, và phải làm sao kế thừa và phát triển được giáo dục tinh hoa?! Rồi đáng ra giáo dục cần phải đánh giá chuẩn xác được năng lực của mỗi cá nhân chủ nghĩa, duyệt mỗi lớp học, mỗi môn học. Nhưng tiếc thay, nhiều tác động khác nhau trong một thời gian dài, đã phá hủy tận gốc quy trình này! Điều đó dẫn đến nhiều cá nhân chủ nghĩa, đã ngồi sai vị trí công việc của mình, chưa kể nhợt bằng cấp hoành hành!     Trong một nền giáo dục, khởi đầu còn vô cùng yếu ớt-mong manh như ở ta, lẽ ra cần phải trước tiên, kiện toàn xây đắp cho giáo dục tinh hoa, để tạo ra nguồn nhân lực chất lượng cao thực sự cho tầng lớp, thì người ta lại đi đại chúng hóa giáo dục tinh hoa. Điều này khiến cho xã hội tinh hoa, như “bọc đường bị pha loãng”, mà cố Bộ trưởng bộ Đại học Tạ Quang Bửu (1910–1986), đã từng than thở tại mùa tuyển sinh năm 1971. Nguy hại hơn, người ta đã “đại chúng hóa bằng cấp cao”, như để bổ sung cho tầng lớp tinh hoa. Có lẽ do giáo dục tinh hoa không được đánh giá đầy đủ và bị xem nhẹ, nên nó như bị trở thành giáo dục đại chúng, nếu không muốn nói, là người ta như đã “kéo” giáo dục tinh hoa xuống mặt bằng của giáo dục đại chúng (!) Và như một hệ quả tất yếu, cho đến bữa nay, một nền giáo dục chưa trưởng thành, với hàng ngũ tinh hoa mỏng xốp!    Bởi xã hội tinh hoa như “bọc đường bị pha loãng”, nên rất khó tìm được đúng người đáp ứng những vị trí trọng yếu! cho nên mỗi lần chuẩn bị cho canh tân giáo dục, là một lần tầng lớp được chứng kiến một cảnh hỗn mang. Và một hiện tượng không hiếm là, bất chấp năng lực bản thân và thực tiễn, để làm liều, để nhoi lên những vị trí vượt quá khả năng bằng mọi giá. Rồi những phụ huynh bắt ép con cái học hành quá đỗi, hay chạy đua cho con vào những nơi học hành quá sức với trẻ… Tất cả những cảnh rối loạn như thế, phải chăng cũng là những hậu quả của một nền giáo dục chưa trưởng thành-đã sản sinh ra những lớp người mãi mãi không trưởng thành-chẳng thể tự lượng sức mình với lòng tham không giới hạn.    Có nhiều điều thế hệ chúng tôi đã nhìn thấy trước kết cục của nó. Chúng tôi có bị nhầm không khi cho rằng, những lớp người của ngày hôm nay, những lớp người-con đẻ của một nền giáo dục chưa trưởng thành, đang làm những việc quá sức của họ. Mâu thuẫn giữa một bên là sự non yếu của nhiều thế hệ bữa nay về nhiều mặt, với những khao khát về những điều đã và đang hiển hiện trước mắt họ-những nền giáo dục văn minh và từng trải. Rằng sự thực khoảng cách là quá lớn, chẳng thể vượt qua một sớm một chiều, mà có khi phải tính bằng thế kỷ.    Bởi vậy, một điều rất quan trọng là, họ cần phải nhìn ra những mặt hạn chế của nhiều thế hệ, cũng như hoàn cảnh của giang san,  để biết cái gì mà những thế hệ bữa nay có thể làm được, và những gì chẳng thể làm được vào từng  thời điểm. Chưa kể liệu có phải chăng, lợi ích băng nhóm, cùng với sức hút của đồng tiền, cộng với lòng khao khát sự thay đổi của dân chúng, đã xô đẩy giang sơn đến với những cuộc chơi đầy phưu lưu mạo hiểm, trong đó có ngành giáo dục-những năm qua. Mà hơn bao giờ hết những người chân chính và những người cầm cân nảy mực cần phải tỉnh táo để nhìn nhận và tháo gỡ.    Chúng tôi có lạc hậu không khi cho rằng, muốn cách tân gì thì cách tân, nhưng trước nhất cần phải cải cách hệ thống giáo dục, cải cách các nhà quản lý, các nhà giáo, phải làm cho môi trường giáo dục trong sạch, trước đã. Lương thầy còn thấp, ngân sách không đủ, thì nên chăng có thể thu tiền học phí, và những gia đình nghèo khổ thì nhà nước có thể giúp họ chi trả tiền học phí… Và hãy nỗ lực để sớm tạo ra một vài cơ sở đào tạo thật sự chất lượng, để đào tạo ra những nòng cốt cho giáo dục.    Bất kỳ một cuộc canh tân lớn nào muốn thành công, thì ngoài yếu tố thiên thời-địa lợi-nhân hòa, còn cần phải có một người tổng chỉ huy xuất sắc, bên cạnh đó là những tướng lĩnh tài ba-chịu dấn thân và hy  sinh…  Thử hỏi hiện nay chúng ta đã hội  đủ những nguyên tố này chưa?! Gần đây chúng tôi hay nghe thấy  “đã đến lúc…” thế  này,  “đã đến lúc…” thế  kia… mà giật mình. Từ  nhỏ chúng tôi sớm được tiếp xúc với văn minh phương Tây và rất háo hức được áp dụng vào ta, sau này mới biết là mình quá nông nổi.    chừng như mỗi một dân tộc đều có một số riêng, mà chính văn hóa và tính cách của họ đã tạo nên mạng riêng ấy. Những dân tộc vĩ đại, do văn hóa và tính cách của họ, nên thời đại nào họ cũng sản sinh ra những nhân tài kiệt xuất, những nhân cách lớn, những lớp người đầy khát vọng kiến tạo dân tộc mình… vì vậy họ đã luôn đi đúng hướng. Bởi thế họ luôn là những dân tộc tiên tiến của nhân loại.    Chúng tôi tin rằng biết đánh giá đúng dân tộc mình, với quyền lợi của giang sơn được đặt cao hơn tất cả, dân chủ và khoa học, biết kiên nhẫn và lắng nghe…, biết đặt ra những mục tiêu hạp và khả thi, thì mọi điều có thể dần được tháo gỡ!

Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

5 điều bạn sẽ có được khi đi du học

Ngoài việc thực hành được mong ước, ham mê của mình, bạn còn nhận được rất nhiều điều khi đi du học nữa đấy!
 
Ngày càng có nhiều người quyết định đi du học, nhanh thì 1-2 năm, dài thì 3,4 năm, hoặc cũng có thể hơn. Tuy mục đích du học của mỗi người một khác, thế nhưng tựu chung lại, ngoài việc thực hiện được say mê, phục vụ cho việc nghiên cứu và cả sự nghiệp sau này, du học cũng mang lại rất nhiều lợi.. Những điều này sẽ là động lực để bạn vượt qua nỗi nhớ nhà, những khó khăn gặp phải khi là du học trò. Cố lên! Vì đi du học sẽ giúp bạn...

1. Tăng khả năng ngoại ngữ

Đây chắc chắn là lợi. mà ai cũng thấy luôn. Đi du học, ngoại ngữ của bạn bắt buộc phải... tiến bộ hơn từng ngày để học tập, thích ứng với môi trường mới, trò chuyện với những người xung quanh...


 

 

 





2. Tiếp xúc với nhiều nền văn hoá hơn

Đi một ngày đàng học một sàng khôn mà. Thời gian du học của bạn, dù ngắn hay dài cũng sẽ giúp bạn có dịp được đi tới nhiều nơi, xúc tiếp với nhiều nền văn hoá, trải nghiệm những điều mới mẻ. Không chỉ là tri thức trong sách vở, du học còn giúp bạn tích luỹ thêm những hiểu biết về cuộc sống xung quanh.


Tham khảo: Các loại hình dịch vụ chuyên nghiệp tại quy nhơn, những trang thông tin về các bài thuốc đông y, các loại hình dịch vụ về mua bán mèo may mắn nhật bản giá rẻ, những nơi chuyên về các món ngon sài thành, https://www.facebook.com/amthucmonngonsaithanhthunho/, https://boitoanphongthuytuongso.blogspot.com/

3. Có nhiều bạn bè mới

kiên cố rồi. Và không chỉ là bạn bè, các mối quan hệ khác của bạn cũng sẽ được mở mang. Đặc biệt nhất là những người bạn đến từ nhiều nơi khác nhau trên thế giới, chứ không chỉ là bạn bè Việt Nam giả dụ ở nhà.


 

 


 

 

 

 





4. Những trải nghiệm chưa từng có

Không ít các bạn học trò, sinh viên Việt Nam đi du học sẽ chọn đi làm thêm, rồi tham dự rất nhiều những hoạt động ngoại khoá khác bên cạnh việc học. Bản thân đó đã là những điều mà giả dụ ở nhà, chưa chắc bạn đã làm.

Có đi du học, bạn mới được qua những lần rời khỏi nhà hàng mình làm thêm lúc 12h đêm khi tuyết rơi, rồi tiền kiếm được vất vả cũng chỉ đủ để sống tiện tặn, ốm đau cũng tự mình phải coi ngó và rất rất nhiều những điều chưa bao giờ làm.

5. Tự lập và trưởng thành hơn

Không chỉ là xa nhà, mà còn là xa cả nền văn hoá mình vốn đã rất quen thuộc, vậy nên khi tới nước ngoài để sống và học tập, bạn sẽ phải chuẩn bị rất nhiều thứ, trong đó quan trọng nhất vẫn là ý thức để có thể thích ứng, làm quen. Tự biết chăm lo cho sức khoẻ của mình, làm quen với chuyện ăn uống hay sắp đặt công việc nhà; vừa học vừa làm thì phải làm thế nào để thăng bằng được cả 2; rồi khối lượng bài tập, thi cử, soát nhiều phải làm sao để giải quyết được hết...

Cũng từ đó mà bạn sẽ sống tự lập hơn, trưởng thành hơn trong hành động và cả nghĩ suy.

 

6 điều phải chuẩn bị kỹ nếu muốn săn học bổng du học

Những ai đang có ý định săn học bổng du học thì chú ý 6 điều này nhé!
 
Săn học bổng du học thực sự là một hành trình không chỉ đòi hỏi chuẩn bị kỹ lưỡng, khả năng mà còn cả sự kiên nhẫn của học sinh. Để có thể săn được học bổng thành công, hãy nhớ 6 điều phải chuẩn bị thật kỹ dưới đây:

1. Đầu tư học ngoại ngữ

Bạn cần xác định xem khả năng ngoại ngữ của mình đang ở đâu và đầu tư học tập thật trang nghiêm. Nhiều học trò ngay từ khi học cấp 2, cấp 3 đã chủ động tìm hiểu thông báo về các trường đại học tăm tiếng, sau đó là hội tụ ôn luyện để có thể lấy được các chứng chỉ như TOEFL, IELTS, SAT. Điều này là rất cần thiết.


 

 



2. Xác định ngành nghề muốn theo đuổi

Sau khả năng ngoại ngữ, hãy xác định rõ ngành nghề mình muốn học và theo đuổi trong mai sau để từ đó một mặt vừa trau dồi kỹ năng còn thiếu, mặt khác quãng những ngôi trường hạp với khả năng và mong muốn của bản thân.

Ngoài những tri thức, kỹ năng, học sinh cũng nên dự nhiều hoạt động ngoại khoá, hoạt động xã hội, hoặc tích cực dự các cuộc thi bên ngoài để lấy được giải thưởng, làm phong phú thêm hồ sơ. Đây cũng là một điểm căn cứ để các trường/ tổ chức xét duyệt học bổng cân nhắc.

3. Chủ động tìm hiểu thông tin

Các thông tin về dài, ngành học, xếp hạng các trường, chứng chỉ cần có, yêu cầu để được cấp học bổng, thời kì... thường được đăng tải trên website của từng trường và rất dễ dàng để tầng. Điều quan trọng là bạn phải chủ động tìm hiểu thông tin. Bên cạnh đó, đại sứ quán cũng là một địa chỉ tin cậy và hữu ích để bạn tham khảo thông tin.


Liến kết kèm theo: các loại mèo may mắn nhật bản giá tốt nhất, thông tin trang bị về tài năng âm nhạc nhí, tham khảo các món ăn ẩm thực sài thành, đi quy nhơn chơi chỗ nào ăn ở đâu, giá dịch vụ chuyên về nơi cung cấp xe đạp thể thao bánh lớn,...

 

 

 



4. Học bổng có đáng tin cậy không?

Bên cạnh việc săn học bổng từ những nguồn uy tín, bạn cũng cần giám định lại độ tin tưởng của học bổng nữa. Hãy vào các website cung cấp thông báo xếp hạng hay mức độ đạt chuẩn của trường bạn định xin học bổng và tìm hiểu. tham gia các diễn đàn uy tín của du học sinh rồi luận bàn, xin kinh nghiệm cũng là một cách hay.

5. Chuẩn bị hồ sơ du học

Hồ sơ chính là thứ quyết định xem bạn có nhận được học bổng đó không, vậy nên, công đoạn này cực kỳ quan trọng. Hãy nghiêm túc dành thời kì, chuẩn bị một cách chỉn chu, kỹ lưỡng thực sự để hồ sơ được chính xác, đầy đủ và để lại ấn tượng.

6. Phỏng vấn xin visa

Hãy giải đáp các câu hỏi một cách chân thực, đầy đủ. Trước đó cũng nên chuẩn bị tâm lý sẵn sàng và có sự chuẩn bị trước cho những câu hỏi phỏng vấn, trong đó có cả thông báo về cả khoá học, trường học.

 

3 khó khăn thường gặp nhất của du học trò

Du học dĩ nhiên là cơ hội để bạn trau dồi tri thức, kỹ năng cũng như có thêm những trải nghiệm thật tuyệt và hữu ích ở môi trường, văn hoá mới. Tuy nhiên bên cạnh đó vẫn là không ít khó khăn...
 
Dưới đây chính là những khó khăn thường gặp nhất của các du học trò:

Thiếu tự tín về ngoại ngữ

Đi du học, ngoại ngữ chắc chắn là yếu tố quan trọng trước hết mà bạn phải chuẩn bị. Tuy nhiên, dù cho khả năng ngoại ngữ trên các chứng chỉ đã đủ để bạn đi du học thì khi trực tiếp học tập ở nước ngoài, vững chắc sẽ có những lúc bạn cảm thấy thiếu tự tin khi giao thiệp cũng như làm quen với việc hấp thu kiến thức, nghiên cứu bằng tiếng nước ngoài.


 

 



Bỡ ngỡ trước môi trường mới

Du học mà, đồng nghĩa với việc bạn phải đến một giang sơn xa lạ để sống, làm quen với nền văn hoá mới, thiết lập những mối quan hệ mới và muôn vàn những thứ mới nữa. phải vốn là người có khả năng thích nghi và hoà nhập tốt thì không sao, nhưng nếu là người rụt rè, ngại thay đổi thì kiên cố bạn sẽ gặp không ít bỡ ngỡ trước môi trường mới đấy.


 

 

 

 



phí tổn đắt đỏ

Để du học, bạn đã phải tốn một khoản tiền không hề nhỏ trước đó cho thủ tục, học phí, tiền vé máy bay... Nhưng đó vẫn chưa phải vơ khi phí tổn sinh hoạt ở nước ngoài cũng là một vấn đề. Khi số tiền gia đình chu cấp hàng tháng không đủ để tiêu, nhiều du học trò đã kiếm việc làm thêm để trang trải cho cuộc sống. Tuy nhiên, vấn đề về ngôn ngữ, những quy định về việc làm thêm, lịch học - thi chồng chéo cũng là rào cản trong việc làm thêm của du học sinh.


Câu hỏi thường gặp: Tin tức về chuyên quy nhơn du lịch, những địa điểm chuyên mua bán xe đạp thể thao nhập khẩu, các loại mèo may mắn sứ trắng chất lượng cao, một số dịch vụ về các sản phẩm và món ngon sài thành,..... https://boitoanphongthuytuongso.blogspot.com/